Các loại sản phẩm kỹ thuật cao như máy vi tính, máy in, TV màn hình phẳng, liên hệ trực tiếp, máy nghe nhạc điện tử… không còn xa lạ, quá quí hiếm tại các thành phố lớn của Việt Nam nữa. Mà nay nhiều loại sản phẩm đó cũng được đưa về các khu vực ngoại vi và cả nông thôn Việt Nam. >>> Công ty xử lý chất thải công nghiệp tai tp hcm Những vật phẩm này đối với các phụ tùng của chúng không hề là bền vĩnh cửu, mà qua sử dụng nhiều thứ phải thay thế sa thải. Chúng vươn lên một loại rác thải vô cơ khác. bình thường chúng được tận dụng đến tự nhiên còn dùng vào được việc gì nữa mới đem vứt bỏ đi. Những cơ sở sản xuất các loại rác thải lại đập, đốt… chúng để lấy những nguyên liệu mà họ còn có thể chế ra thứ gì đó khác. Do những loại cống phẩm khoa học cao đó được phát hành bằng những loại chất liệu mà một số độc hại cho môi trường và bản thân nhân loại, nên trong quá trình xử lý thủ công đó các chất độc hại thoát ra môi trường gây hại cho sức khỏe nhân loại trong số đông. Tuy nhiên trong thực tế những biện pháp để ngăn ngừa tình trạng đáng ngại đó vẫn chưa được toàn xã hội tại Việt Nam lưu ý như phát biểu về sự bàng quan của một người từng học ngành sinh hóa và nay tham gia giảng dạy tại Việt Nam như sau: “Không nghe nói đến trên phương tiện thông tin đại chúng. bình thường có người đi mua phế liệu về tân trang lại. Bản thân em không lưu tâm và người ta cũng không nói gì về độc hại cả.” Chưa có luật pháp cụ thể Gần đây tại thị trấn Hồ Chí Minh có tập đoàn gọi là Quỹ Tái chế được xuất hiện để giúp tăng cường nhận thức trong việc thu gom những loại rác thải công nghiệp, trong đó có rác thải điện tử. Hằng năm công sở này tiến hành những ngày hội tái chế để xí nghiệp đến được giới thiệu về các cách thải bỏ những loại rác đó. Ông Lê Văn Khoa, nguyên giám đốc của Công ty xử lý chất thải công nghiệp tai tp hcm cho biết những thông tin liên quan về công tác này qua cuộc thì thầm sau đây với Gia Minh. Gia Minh: việc rác điện tử đang được nói đến như thế nào và giải quyết ra sao? Lê Văn Khoa: “Theo những thông tin tôi biết thì trong nước cũng lưu ý đến điều rác điện tử. mặc dù vậy cho đến nay chưa có những lý lẽ, những luật nào cho rõ ràng nói đến về việc xử lý loại rác này. Về phía Bộ, có một dự thảo và sẽ trình thủ tướng nói đến bổn phận mở rộng của nhà cung cấp; trong đó có cách thức nhà phân phối và cung ứng vật phẩm điện tử có bổn phận thu hồi 10 – 15% sản phẩm mà họ bán ra mà đã qua tiêu dùng đưa về tái chế lại. Đến nay, dự thảo đó chưa được thông qua, chúng tôi cũng đang chờ đây. Thu gom rác thải chưa phân loại tại Hà Nội hôm 03-08-2011. RFA PHOTO.Photo: RFA Còn các giải pháp quản lý rác thải điện tử tại địa phương, theo chúng tôi nghĩ đây là một loại rác thải độc hại mà phải được quản lý chặt chẽ. Đứng ở góc độ một nhà công nghệ, theo tôi muốn xử lý một loại chất thải nguy hiểm nào, chúng ta cũng phải có cơ sở pháp lý gần như. so sánh với rác thải điện tử phải có công nghệ cử lý yêu thích. Thứ ba phải tăng lên nhận thức của mọi người về độc hại của loại rác thải điện tử. Nếu làm tốt được ba điều đó thì chúng ta sẽ xử lý tốt loại rác thải điện tử này thôi.” Gia Minh: Thực tế hiện tại, những loại rác đó đi về những nguồn nào, được xử lý ra sao và sẽ có những nguy khốn thế nào? Lê Văn Khoa: “Cho đến nay vẫn chưa có những khảo sát nào về nguồn chất thải điện tử tại Việt Nam. Tại thị trấn Hồ Chí Minh, Sở khoa học khoa học có hổ trợ cho Viện khoa học Nhiệt đới và bảo vệ Môi trường tiến hành nghiên cứu đề tài quản lý rác thải điện tử tại thành phố Hồ Chí Minh. >> báo giá xử lý chất thải nguy hại Theo tôi biết đến nay nghiên cứu đó vẫn chưa ngừng. Thông thường mọi vật dụng điện tử đều được tận dụng lại khi mà nó đã qua thời hạn tiêu dùng mà không còn tái dùng được (mà thường gọi là second-hand), thì được tách những chất mà còn có thể dùng. Phần còn lại sẽ đi vào những bãi chôn lấp rác của đô thị.