Giới thiệu truyện Chủ nhân xin ngài đừng chọc tôi tác giả Minh Tinh

Thảo luận trong 'Sách - Truyện cười' bắt đầu bởi traitimbang1999, 4/7/16.

  1. traitimbang1999
    Offline

    traitimbang1999 Active Member

    Giới thiệu: Chủ nhân xin ngài đừng chọc tôi
    Kỷ Văn tĩnh bộ đời trước không có đi chùa thắp hương khấn vái sao?
    Lúc còn nhỏ chỉ là không cẩn thận làm bể có một miếng ngọc mà bị Tư Thánh Nam ép buộc tới mức phải kí khế bán mình.
    Nhẫn nhục làm đồ chơi cho anh ta bảy năm, vất vả cực khổ vô cùng mới đợi được đến lúc ‘Tiểu chủ nhân’ bị tống cổ ra khỏi nước du học.
    Cô lập tức chuyển nhà, đổi số điện thoại ngay cả MSN cũng không dám lên, nguyên nhân chủ yếu là vì muốn trốn anh ta.
    Ai ngờ đâu Tư Thánh Nam học thành tài xong về nước mới không lâu, bọn họ lại ngẫu nhiên gặp nhau ở nhà hàng.
    Hoàn cảnh nói ra cũng không phải là vẻ vang gì, lúc ấy cô đang bị thủ trưởng dụ dỗ làm tình nhân của ông ta.
    Ai ai ai——-
    Thằng nào không muốn sống lại muốn đi nhúng chàm người của bổn thiếu gia?!!!!
    Sau đó thủ trưởng của cô bị anh ta đánh thành đầu heo, thuận tiện đánh mất luôn bát cơm của cô.
    Tuy rằng Tư Thánh Nam ‘hảo tâm’ kêu cô vô làm ở công ty của mình nhưng cô quen biết anh cũng đâu phải ngày một ngày hai, đâu có dễ gì để anh ta ôn lại mộng cũ——
    Tư Thánh Nam kêu cô lưu số điện thoại, cô cũng lưu nhưng mà đó là —- số giả, thừa dịp anh không để ý, cô lẫn đi rất xa.
    Oa oa oa, đáng thương mới tiêu dao được có ba bữa cô đã bị Tư Thánh Nam trảo về lòng bàn tay rồi!!!

    **Tóm tắt sự biến thái của nam chủ từ đó dự đoán nội dung tieu thuyet ngon tinh

    “……cô không đoán được tên kia biến thái bao nhiêu đâu, cô có đoán được không, lúc cô gái nào tỏ tình với cậu ta, cậu ta sẽ hỏi vầy nè, cô có cho tôi ức hiếp cô không, khi tôi ức hiếp cô, cô có chắc là cô không phản kháng cũng không nhíu mày hay không, hơn nữa viễn vĩnh phải nghe lời tôi, không được bày ra bộ dáng mệt nhọc.Cô có làm được như thế hay không? Người này quả thật là biến thái quá đi……”

    [​IMG]
    Mở đầu:
    Khách sạn Đế Quốc lầu thứ hai mươi tám, Richard. Clyde duyên dáng đàn khúc dương cầm.
    Nữ nhân ngồi trên ghế sô pha vươn một cái thắt lưng thẳng phát, gương mặt trắng nõn phiếm phấn hồng thản nhiên, mày liễu mắt hạnh, cái miệng hình thoi hơi khẽ mở.
    Cái váy dài che khuất hai chân thon dài trắng nõn, hai tay tái nhợt khoát lên hai đầu gối, nàng nhát gan vụng trộm chăm chú nhìn người đàn ông anh tuấn ngồi đối diện.
    Đối phương tầm trên dưới bốn mươi tuổi, bởi vì chăm sóc tốt nên trên mặt không có nhiều nếp nhăn, hắn mặc một thân tây trang màu xám, hai chân thon dài ngạo mạn khoanh lại một chỗ, khóe môi đẹp mắt vòng quanh thành một nụ cười yếu ớt đùa cợt.
    - Nếu tôi nhớ không lầm, Kỉ tiểu thư làm việc tại công ty chúng ta gần hai năm đi? Tề Thiên Hoàn từ tính tiếng nói xuyên thấu tiếng khúc dương cầm tiến vào lỗ tai của Kỉ Văn Tĩnh.
    Nàng bất an thở sâu, xấu hổ nhún vai – Đúng vậy, hết tháng sau, là tôi vừa đủ công tác ở tập đoàn Tề thị tròn hai năm. Nàng cẩn thận trả lời vấn đề của thủ trưởng.
    Ở công ty không không nghe thấy nàng, làm việc luôn cẩn trọng, nhưng đại lão bản không biết như thế nào đột nhiên trong lúc tan tầm hôm nay lại muốn thư kí gọi đến nội bộ của nàng nhắn dùm ý chỉ – Kỉ tiểu thư, thỉnh cô chuẩn bị một chút, buổi tối nay tổng giám đốc muốn mời cô đi ăn cơm.
    Mang theo bất an cùng nghi hoặc, nàng nơm nớp lo sợ cùng Tề Thiên Hoàn xuất hiện tại nhà ăn của khách sạn năm sao cao cấp.
    - Xin hỏi tổng giám đốc, tôi là không phạm sai lầm gì trong khi làm việc, hay có chỗ nào khiến ngài không hài lòng, ngài đều có thể đề xuất, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để sửa lại…
    Thấy nàng một bộ dáng khẩn trương làm cho ý cười trên mặt của Tề Thiên Hoàn càng nhiều – Kỉ tiểu thư đa tâm, trên thực tế ta đã quan sát cô thật lâu, cô không thích làm gì náo động, việc làm đâu vào đấy, cũng được đồng nghiệp rất hoan nghênh, cho nên hôm nay tôi mời cô đi ăn cơm đơn giản là muốn cùng cô giao dịch.
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)