Truyện ma Thần giữ của tác giả Đêm Lạnh

Thảo luận trong 'Sách - Truyện cười' bắt đầu bởi traitimbang1999, 25/6/16.

  1. traitimbang1999
    Offline

    traitimbang1999 Active Member

    Bên ngoài trời mưa phùn mãi không tạnh bầu trời âm u của một đêm không trăng sao, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài khói thuốc lá bay theo những hình thù quái dị, chợt nhớ tới một câu chuyện mà Thành thằng bạn tôi mấy hôm trước gặp đã kể cho tôi nghe một câu truyen ma dị thường. Nó ko giấu đc được nét xúc động, bởi đây là chuyện của chính Thành, chuyện thật của người trong cuộc….Thành sinh ra và lớn lên ở một ngôi làng nhỏ ven bờ sông Lô, bên cạnh là đồi núi trùng điệp, cũng ko biết từ bao giờ người ta đã gọi làng Thành một cái tên mà ai nghe qua cũng phải rợn người ” làng u ám ” ngôi làng nhỏ bé có khoảng 25 mái nhà hộ dân sinh sống trải dài theo ven bờ sông, con đường dẫn vào làng là một bờ đê dài thẳng song song với con sông hiền hoà, ở đó nhiều cây cối mọc um tùm lòa xòa khắp ven đê, điều đặc biệt cũng chính là con đường này dù ở mùa nào cũng vậy cứ đến 7h tối là sương mù dày đặc bao quanh con đường. cũng có mấy lần các nhà khoa học, địa chất về thăm dò địa lý khu đất để tìm hiểu nguyên nhân sao lại có hiện tượng lạ vậy nhưng đều ko có hồi âm câu trả lời. chắc có lẽ vì thế mà làng của Thành đc gọi với cái tên như vậy, thầy phong thuỷ nói khu vực làng là địa thế cõng dương bọc âm, kề sông dựa núi cảnh vắng tanh bốn bề thì lạnh lẽo khí đất ko tốt chỉ thích hợp cho vua chúa ngày xưa xây lăng mộ. đứng từ xa nhìn vào ngôi làng lúc nào cũng toát lên vẻ u trầm tĩnh lặng, nhưng ko vì vậy mà thiếu đi cảnh nhộp nhịp thanh bình của làng quê. đối với Thành thì ký ức tuổi thơ ko có gì vui bằng đi chăn trâu trên sườn đồi hay trộm mấy củ sắn quả ngô của hàng xóm mà nướng ăn, hay những buổi trưa hè nóng bức trốn bố mẹ đi tắm sông. hứng thú nhất của lũ trẻ trong làng là mỗi tối hẹn nhau sang nhà bà Năm nghe bà kể những câu chuyện ngày xưa, truyện ma. nhà bà ở gần cuối làng chỉ có mỗi mình bà thôi. cả làng ai ai cũng quý mếm bà lắm vì bà hiền lành phúc hậu hay chữa những bệnh ốm đau, nhức chân tay hay bệnh ngoài da mà chả lấy tiền hay quà của ai. truyện của bà thì chả bao giờ hết cả, lũ trẻ trong làng thích nghe truyện ma lắm nó hấp dẫn ly kỳ,hồi hộp,lo sợ những thứ vô hình trong bóng tối. ngay từ thưở mới lớn khi còn ngồi ghế trung học, Thành đã tỏ ra cứng cỏi, không tin có ma qủy và luôn giải thích mọi sự đều chỉ bằng cặp mắt khoa học. đối với Thành, những chuyện ma mà lâu lâu nghe kể, thật ra chỉ là do ảo giác hoặc do óc tưởng tượng của người ta thêu dệt mà thôi. bẵng đi một thời gian rất lâu Thành lớn dần và lên thành phố lập nghiệp, chuyện ma qủy chưa bao giờ làm bận tâm dù chỉ trong khoảnh khắc. cho đến ngày định mệnh ấy, sáng sớm đã ra đón xe khách về quê thăm cha mẹ, Thành háo hức lắm với làng quê nơi chôn rau cắt rốn thì ko nơi nào sánh bằng đc. về đến nhà là Thành vén tay áo giúp bố mẹ lên đồi sau nhà cuốc đất trồng sắn, bỗng cuốc phải một mảnh sành sứ, đào bới lên Thành phát hiện một chum vại tiền xu cổ ngày xưa,ít đồ gốm bát chén đoán chắc cũng phải có niên đại cổ xa xưa rồi. Thành ko muốn bố mẹ mình biết nên mang về nhà cất giấu, định chiều mai mang lên thành phố giám định biết đâu có giá trị bán đc khối tiền. nhưng ngay tối hôm ấy khi bắt đầu màn đêm buông xuống có tiếng hú,tiếng gào thét,tiếng rên rỉ,tiếng khóc thảm thiết nghe đến rợn người mà những tiếng ấy nó vang vọng ở xung quanh làng chứ ko phải xuất phát ra từ một phía. rồi tiếng lợn gà,trâu bò cứ hộc hộc kêu lên từng tiếng. nhà ai nuôi chó thì con nào cũng tru lên liên hồi dài, tất cả những âm thanh hỗn độn tạo lên một thứ tiếng mà ai nghe cũng phải bủn rủn chân tay rởn tóc gáy.
    [​IMG]
    Thành thì cho đó là chuyện thường chỉ là tiếng kêu của thú rừng vì ở chốn đồi núi này thiếu gì thú hoang, đêm khuya Thành chợt giật mình tỉnh giấc vì lạnh buốt thấu xương, ngồi dậy định mở tủ lấy thêm chăm đắp nhưng đã giật mình kêu lên kinh hãi. có một người con gái mặc quần áo trắng toát trước trước đầu giường từ bao giờ, người Thành cứng đơ bất động mồm ú ớ ko phát thành tiếng vì sợ thật sự. chợt người con gái cất tiếng nói ” trả đồ cho tôi , trả đồ cho tôi ” cái tiếng ấy nghe như ở chốn u minh xa côi vọng về vậy, bóng trắng ấy tiến lên dí sát vào mặt Thành, đôi mắt đỏ lòm da thịt trên mặt đã nứt toác cả, từng dòng máu tanh ngòm chảy xuống. nó giơ hai bàn tay trắng hếu toàn xương nắm lấy tay Thành, hoảng sợ mà hét lên nhưng tiếng chỉ ở trong cổ họng thôi chứ ko phát ra ngoài đc. sợ quá ngất đi, những tiếng ấy cứ kêu gào cho đến tận sáng hôm sau khi mặt trời mọc thì mọi thứ trở lại bình thường, mọi người ra khỏi nhà đi làm đồng ở đâu trong làng cũng thấy bàn tán xôn xao chuyện lạ. 9h sáng Thành mới tỉnh người thì mệt lả khó chịu như bị bạo bệnh nặng ko có sức sống, nghĩ lại chuyện đêm qua vẫn còn thấy kinh sợ, nhưng Thành mỉm cười đúng là thần hồn nát thần tính chỉ là một giấc mơ thôi chứ làm gì có thật.
    Chống tay định ngồi dậy nhưng thấy đau buốt ở cổ tay, giơ cánh tay lên nhìn chợt Thành lạnh buốt sống lưng mồ hôi vã ra như tắm, ở cổ tay đã tím bầm in rõ năm ngón tay lên đó. nếu là mơ sao lại thế này đầu óc quay cuồng đau như búa bổ, mắt tối sầm lại mà ngất lịm đi, mẹ Thành lên gọi dậy ăn sáng vào phòng bà gọi mãi mà ko thấy Thành tỉnh, đưa tay lên trán thấy nóng bừng bà hoảng hốt đi mua thuốc.
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)